Giờ Hoa đã đủ tuổi thành niên, sớm hay muộn cũng phải làm chuyện đó, thà bán nó đi lấy tiền cứu mẹ còn có ý nghĩa hơn là trao cho bạn trai chẳng được xu nào. Tối 10 giờ đêm, Hoa xuống nhà ông chủ như đã hẹn trước, vừa mở cửa bước vào đã thấy ông hỏi:
– Xuống đây có chuyện gì không?
– Dạ, cháu… cháu muốn trả tiền phòng ạ.
– Cô có tiền để trả rồi sao? Ừ được rồi đợi tôi mở sổ ra xem đã.
– Cháu… cháu muốn bán thân cho ông, cháu còn là gái trinh. Ông có muốn mua không ạ. Cháu muốn đổi nó lấy 2 năm tiền phòng, chứ tiền thật thì giờ cháu không có.
Thấy vẻ mặt ông chủ trầm ngâm, Hoa sợ rằng ông ấy không đồng ý với lời đề nghị này nhưng bây giờ cô chẳng có lấy một xu trong người, cùng lắm cô lại đi ra ngoài đường bán trinh mà thôi, cũng như nhau cả. Đúng lúc ấy thấy ông bất ngờ cất tiếng:
– Thôi được rồi, tôi mua nhưng tôi không mua cái ngàn vàng đâu. Tôi mua 1 câu nói của cô thôi, gọi tôi 1 tiếng “Bố” được không?. Trinh tiết cái gì chứ, giữ lấy nó rồi trao cho chàng trai mà con yêu đi, ta không thể nào cưỡng đoạt trinh tiết của con gái mình được.
– Cái gì? Ông nói cái gì cơ? Con gái sao, cháu không hiểu?
– Chuyện này bây giờ kể ra thì dài lắm, con chỉ cần biết rằng ngày xưa ta có lỗi với mẹ con nên bà ấy mới mang con đi như thế. Chứ không con nghĩ rằng bà ấy để con lên ở trọ ở đây làm gì, ta cũng đâu có rảnh mà cho con nợ tiền phòng cả năm như thế chứ. Ta có lỗi với mẹ con con, giờ ta chỉ bù đắp thôi, bà ấy giấu con chuyện này chắc cũng vì muốn trừng phạt ta đây mà.
– Sao lại có chuyện đó được. Vậy ra, cháu có bố sao? Mẹ cháu nói bố cháu mất lâu rồi.
– Bà ấy luôn cố chấp như vậy đấy, đã hận thì sẽ hận cả đời, đã yêu thì sẽ ở bên cạnh đến khi chết. Thôi, con về phòng đi, chuyện mẹ con chúng ta sẽ về quê khuyên nhủ bà ấy sau, bố cũng muốn chuộc lỗi với mẹ con nhiều lắm.
Nghe những lời ông chủ phòng trọ nói mà Hoa như bủn rủn cả chân tay, chuyện gì đang diễn ra thế này? Sao… sao lại có chuyện động trời như vậy cơ chứ. Hóa ra thân phận của cô lại là như vậy sao, cảm xúc lúc này của cô rất bối rối nhưng tình phụ tử thiêng liêng như át hết đi mọi cảm xúc, Hoa nghẹn lòng cất tiếng gọi “Bố” sau bao năm không được gọi, cô có bố, cuối cùng cô cũng có bố rồi.
Mộc Miên / Theo Thể Thao Xã Hội
Ai.☆¨(`•.¸♥.•.♥¸.•´)¨Không☆Vui★Khi(•.•)Lần*Đầu (_._) Gặp♥ Gỡ∩..Ai(¯`v´¯)Không ☆BuồnNếu缁Lỡ鐆 Xa ░Nhau ░▒▓ |